古诗词

襄阳咏史古堤

李俊民

江沙一日蚌胎虚,游女争夸掌上珠。jiāng shā yī rì bàng tāi xū,yóu nǚ zhēng kuā zhǎng shàng zhū。 美化不将风俗禁,他年恐作媚川都。měi huà bù jiāng fēng sú jìn,tā nián kǒng zuò mèi chuān dōu。

襄阳咏史古堤

李俊民

何处山泉味最佳,从来独说有金沙。hé chù shān quán wèi zuì jiā,cóng lái dú shuō yǒu jīn shā。 楚人遍地宜城酒,莫著淄渑诳易牙。chǔ rén biàn dì yí chéng jiǔ,mò zhù zī miǎn kuáng yì yá。

襄阳咏史古堤

李俊民

徘徊亭上晚相宜,月与高人本有期。pái huái tíng shàng wǎn xiāng yí,yuè yǔ gāo rén běn yǒu qī。 不比寻常三五夜,十分圆后是来时。bù bǐ xún cháng sān wǔ yè,shí fēn yuán hòu shì lái shí。

集古雨后出郊

李俊民

柳塘烟起日西斜,马踏春泥半是花。liǔ táng yān qǐ rì xī xié,mǎ tà chūn ní bàn shì huā。 何处最伤游客思,绿阴相闲两三家。hé chù zuì shāng yóu kè sī,lǜ yīn xiāng xián liǎng sān jiā。

集古寒食

李俊民

闲身行止属年华,故国春归未有涯。xián shēn xíng zhǐ shǔ nián huá,gù guó chūn guī wèi yǒu yá。 一树梨花一溪月,不知墙外是谁家。yī shù lí huā yī xī yuè,bù zhī qiáng wài shì shuí jiā。

集古寒食席次

李俊民

秋千打困解罗裙,把酒相看日又曛。qiū qiān dǎ kùn jiě luó qún,bǎ jiǔ xiāng kàn rì yòu xūn。 处士不知巫峡梦,春来犹见伴行云。chù shì bù zhī wū xiá mèng,chūn lái yóu jiàn bàn xíng yún。

集古郭外

李俊民

寒食悲看郭外春,数声鸦噪日将曛。hán shí bēi kàn guō wài chūn,shù shēng yā zào rì jiāng xūn。 山中旧宅无人住,一树繁花傍古坟。shān zhōng jiù zhái wú rén zhù,yī shù fán huā bàng gǔ fén。

集古小桃

李俊民

桃花依旧笑春风,怅望无人此醉同。táo huā yī jiù xiào chūn fēng,chàng wàng wú rén cǐ zuì tóng。 应是梦中飞作蝶,树头树底觅残红。yīng shì mèng zhōng fēi zuò dié,shù tóu shù dǐ mì cán hóng。

集古看花

李俊民

两岸山花似雪开,开时莫放艳阳回。liǎng àn shān huā shì xuě kāi,kāi shí mò fàng yàn yáng huí。 明朝携酒犹堪赏,雨涨春流隔往来。míng cháo xié jiǔ yóu kān shǎng,yǔ zhǎng chūn liú gé wǎng lái。

集古感花

李俊民

无人不道看花回,犹忆红螺一两杯。wú rén bù dào kàn huā huí,yóu yì hóng luó yī liǎng bēi。 曾是管弦同醉伴,来时欢笑去时哀。céng shì guǎn xián tóng zuì bàn,lái shí huān xiào qù shí āi。

集古暮春

李俊民

一年春色负归期,绿叶成阴子满枝。yī nián chūn sè fù guī qī,lǜ yè chéng yīn zi mǎn zhī。 公子王孙莫来好,如今不似洛阳时。gōng zi wáng sūn mò lái hǎo,rú jīn bù shì luò yáng shí。

集古遗兴

李俊民

读彻闲书弄水回,绿杨移傍小庭栽。dú chè xián shū nòng shuǐ huí,lǜ yáng yí bàng xiǎo tíng zāi。 闭门尽日无人到,便有春光四面来。bì mén jǐn rì wú rén dào,biàn yǒu chūn guāng sì miàn lái。

集古惜花

李俊民

花树流莺日过迟,少年争惜最红枝。huā shù liú yīng rì guò chí,shǎo nián zhēng xī zuì hóng zhī。 何人尽得天生态,为报东风且莫吹。hé rén jǐn dé tiān shēng tài,wèi bào dōng fēng qiě mò chuī。

集古惜花

李俊民

绣轭香鞯夜不归,看花只恐看来迟。xiù è xiāng jiān yè bù guī,kàn huā zhǐ kǒng kàn lái chí。 今朝几许风吹落,多在青苔少在枝。jīn cháo jǐ xǔ fēng chuī luò,duō zài qīng tái shǎo zài zhī。

集古下楼

李俊民

绣帘珠户未曾开,却向春风领恨回。xiù lián zhū hù wèi céng kāi,què xiàng chūn fēng lǐng hèn huí。 行到中庭数花朵,遥闻语笑自空来。xíng dào zhōng tíng shù huā duǒ,yáo wén yǔ xiào zì kōng lái。

集古送春

李俊民

可怜寥落送春心,负郭依山一径深。kě lián liáo luò sòng chūn xīn,fù guō yī shān yī jìng shēn。 燕子不归花着雨,小溪犹忆去年寻。yàn zi bù guī huā zhe yǔ,xiǎo xī yóu yì qù nián xún。

集古送春

李俊民

二月已破三月来,常嗟物候暗相催。èr yuè yǐ pò sān yuè lái,cháng jiē wù hòu àn xiāng cuī。 几时心绪浑无事,终日传杯不放杯。jǐ shí xīn xù hún wú shì,zhōng rì chuán bēi bù fàng bēi。

集古招饮

李俊民

当时朝士已无多,故里心期柰别何。dāng shí cháo shì yǐ wú duō,gù lǐ xīn qī nài bié hé。 不用凭栏苦回首,且来花里听笙歌。bù yòng píng lán kǔ huí shǒu,qiě lái huā lǐ tīng shēng gē。

集古春感

李俊民

岁岁无如老去何,东城南陌强经过。suì suì wú rú lǎo qù hé,dōng chéng nán mò qiáng jīng guò。 不知谁唱归春曲,断得人肠不在多。bù zhī shuí chàng guī chūn qū,duàn dé rén cháng bù zài duō。

集古春怨

李俊民

已恨东风不展眉,落花惆怅满尘衣。yǐ hèn dōng fēng bù zhǎn méi,luò huā chóu chàng mǎn chén yī。 与君试向江边觅,嬴得悽凉索漠归。yǔ jūn shì xiàng jiāng biān mì,yíng dé qī liáng suǒ mò guī。