古诗词

集古约同归

李俊民

故国烟花想已残,浮生各自系悲欢。gù guó yān huā xiǎng yǐ cán,fú shēng gè zì xì bēi huān。 青山一道同云雨,步步相携不觉难。qīng shān yī dào tóng yún yǔ,bù bù xiāng xié bù jué nán。

集古江村

李俊民

夜添山雨作江声,绿暗红藏江上村。yè tiān shān yǔ zuò jiāng shēng,lǜ àn hóng cáng jiāng shàng cūn。 何处人闲似仙境,寥寥一犬吠桃源。hé chù rén xián shì xiān jìng,liáo liáo yī quǎn fèi táo yuán。

集古送客之江陵

李俊民

独上江楼思渺然,故人去后绝朱弦。dú shàng jiāng lóu sī miǎo rán,gù rén qù hòu jué zhū xián。 西南一望和云水,入郭登桥出郭船。xī nán yī wàng hé yún shuǐ,rù guō dēng qiáo chū guō chuán。

集古秋怀

李俊民

八月霜飞柳遍黄,鸟鸣山馆客思乡。bā yuè shuāng fēi liǔ biàn huáng,niǎo míng shān guǎn kè sī xiāng。 十年马足知多少,地角天涯不是长。shí nián mǎ zú zhī duō shǎo,dì jiǎo tiān yá bù shì zhǎng。

集古洛中

李俊民

洛阳犹自有残春,水北原南草色新。luò yáng yóu zì yǒu cán chūn,shuǐ běi yuán nán cǎo sè xīn。 山酒一卮歌一曲,不能回避看花尘。shān jiǔ yī zhī gē yī qū,bù néng huí bì kàn huā chén。

集古赠别

李俊民

萧萧落叶送残秋,楼上黄昏欲望休。xiāo xiāo luò yè sòng cán qiū,lóu shàng huáng hūn yù wàng xiū。 满目暮云风卷尽,亭亭孤月照行舟。mǎn mù mù yún fēng juǎn jǐn,tíng tíng gū yuè zhào xíng zhōu。

集古赠别

李俊民

洞庭风软荻花秋,客散江亭雨未休。dòng tíng fēng ruǎn dí huā qiū,kè sàn jiāng tíng yǔ wèi xiū。 南去北来人自老,此中离恨两难收。nán qù běi lái rén zì lǎo,cǐ zhōng lí hèn liǎng nán shōu。

集古洛中感旧

李俊民

千里江山一梦回,悔缘名利入尘埃。qiān lǐ jiāng shān yī mèng huí,huǐ yuán míng lì rù chén āi。 年光到处皆堪赏,谁与愁眉唱一杯。nián guāng dào chù jiē kān shǎng,shuí yǔ chóu méi chàng yī bēi。

集古席上

李俊民

春风寂寞旆旌回,两度天涯地角来。chūn fēng jì mò pèi jīng huí,liǎng dù tiān yá dì jiǎo lái。 重到笙歌分散地,与人头上拂尘埃。zhòng dào shēng gē fēn sàn dì,yǔ rén tóu shàng fú chén āi。

集古忆昔

李俊民

忆昔争游曲水滨,当轩下马入锦茵。yì xī zhēng yóu qū shuǐ bīn,dāng xuān xià mǎ rù jǐn yīn。 如今不似时平日,风起杨花愁杀人。rú jīn bù shì shí píng rì,fēng qǐ yáng huā chóu shā rén。

集古送客之荆南

李俊民

千山红树万山云,山鸟江枫得雨新。qiān shān hóng shù wàn shān yún,shān niǎo jiāng fēng dé yǔ xīn。 我自飘零是羁旅,不堪仍送故乡人。wǒ zì piāo líng shì jī lǚ,bù kān réng sòng gù xiāng rén。

集古南征

李俊民

两行旌旆接扬州,烽火城西百尺楼。liǎng xíng jīng pèi jiē yáng zhōu,fēng huǒ chéng xī bǎi chǐ lóu。 九姓如今尽臣妾,青天犹列旧旄头。jiǔ xìng rú jīn jǐn chén qiè,qīng tiān yóu liè jiù máo tóu。

集古感征夫家

李俊民

臂上雕弓百战勋,居延城外又移军。bì shàng diāo gōng bǎi zhàn xūn,jū yán chéng wài yòu yí jūn。 不知万里沙场苦,犹自笙歌彻晓闻。bù zhī wàn lǐ shā chǎng kǔ,yóu zì shēng gē chè xiǎo wén。

集古从军

李俊民

万里还乡未到乡,受降城外月如霜。wàn lǐ hái xiāng wèi dào xiāng,shòu jiàng chéng wài yuè rú shuāng。 谁家营里吹羌笛,不是愁人也断肠。shuí jiā yíng lǐ chuī qiāng dí,bù shì chóu rén yě duàn cháng。

集古老将

李俊民

蓬根吹断雁南翔,晓鼓钟中两鬓霜。péng gēn chuī duàn yàn nán xiáng,xiǎo gǔ zhōng zhōng liǎng bìn shuāng。 独倚关亭还把酒,不堪秋气入金疮。dú yǐ guān tíng hái bǎ jiǔ,bù kān qiū qì rù jīn chuāng。

集古老将

李俊民

怜君一见一悲歌,破虏曾轻马伏波。lián jūn yī jiàn yī bēi gē,pò lǔ céng qīng mǎ fú bō。 今日宝刀无杀气,太平功业在山河。jīn rì bǎo dāo wú shā qì,tài píng gōng yè zài shān hé。

集古老将

李俊民

门前不改旧山河,泪落灯前一曲歌。mén qián bù gǎi jiù shān hé,lèi luò dēng qián yī qū gē。 更把玉鞭云外指,只缘君处受恩多。gèng bǎ yù biān yún wài zhǐ,zhǐ yuán jūn chù shòu ēn duō。

集古闻角

李俊民

铁马狐裘出汉营,瘴云深处守孤城。tiě mǎ hú qiú chū hàn yíng,zhàng yún shēn chù shǒu gū chéng。 无端遇著场心事,鸣轧江楼角一声。wú duān yù zhù chǎng xīn shì,míng yà jiāng lóu jiǎo yī shēng。

集古闻笛

李俊民

山头烽火水边营,只有牛羊与马群。shān tóu fēng huǒ shuǐ biān yíng,zhǐ yǒu niú yáng yǔ mǎ qún。 羌笛何须怨杨柳,忍教呜咽夜长闻。qiāng dí hé xū yuàn yáng liǔ,rěn jiào wū yàn yè zhǎng wén。

集古汉女

李俊民

大边物色更无春,碧玉芳年事冠军。dà biān wù sè gèng wú chūn,bì yù fāng nián shì guān jūn。 人世死前惟有别,阳台去作不归云。rén shì sǐ qián wéi yǒu bié,yáng tái qù zuò bù guī yún。