古诗词

闭瓮菜

屈大均

北人重御冬,菜茹多旨蓄。běi rén zhòng yù dōng,cài rú duō zhǐ xù。
芥美在霜根,下体甲诸蔌。jiè měi zài shuāng gēn,xià tǐ jiǎ zhū sù。
秋脍用多馀,瀹汤杀其酷。qiū kuài yòng duō yú,yuè tāng shā qí kù。
芗料糁屡加,茴香与椒目。xiāng liào sǎn lǚ jiā,huí xiāng yǔ jiāo mù。
实之大小罂,卵盐相渗漉。shí zhī dà xiǎo yīng,luǎn yán xiāng shèn lù。
封口水泥坚,芬馨瓮中复。fēng kǒu shuǐ ní jiān,fēn xīn wèng zhōng fù。
一闭天地房,氤氲历凉燠。yī bì tiān dì fáng,yīn yūn lì liáng yù。
出之佐齐豉,辛脆宜糜粥。chū zhī zuǒ qí shì,xīn cuì yí mí zhōu。
膏腴餍饫时,爽口凭一掬。gāo yú yàn yù shí,shuǎng kǒu píng yī jū。
薄切蜩翼微,三朝无白醭。báo qiè tiáo yì wēi,sān cháo wú bái bú。
下酒废烝雏,烧雉及腒䐹。xià jiǔ fèi zhēng chú,shāo zhì jí jū sōu。
浙东糟笋苞,吴阊䤉莱菔。zhè dōng zāo sǔn bāo,wú chāng mì lái fú。
莴苣称秣陵,黄芽说安肃。wō jù chēng mò líng,huáng yá shuō ān sù。
岂如斯味嘉,嗜之非口腹。qǐ rú sī wèi jiā,shì zhī fēi kǒu fù。
性温夺七菜,宁惟胜榆肉。xìng wēn duó qī cài,níng wéi shèng yú ròu。
荼苦既不同,荠甘亦非族。tú kǔ jì bù tóng,jì gān yì fēi zú。
使君撤俎时,以兹雪公餗。shǐ jūn chè zǔ shí,yǐ zī xuě gōng sù。
马驮自宝坻,羸瓶苦不速。mǎ tuó zì bǎo chí,léi píng kǔ bù sù。
故乡风味存,和调自家督。gù xiāng fēng wèi cún,hé diào zì jiā dū。
北人喜芳辣,姜桂日餐服。běi rén xǐ fāng là,jiāng guì rì cān fú。
牲用煎茱萸,濡鱼多实蓼。shēng yòng jiān zhū yú,rú yú duō shí liǎo。
贵以辟天寒,口体非相逐。guì yǐ pì tiān hán,kǒu tǐ fēi xiāng zhú。
化食通五中,为菹及金伏。huà shí tōng wǔ zhōng,wèi jū jí jīn fú。
岁暮百草萎,市无生菜鬻。suì mù bǎi cǎo wēi,shì wú shēng cài yù。
腌者先温菘,藏者及蘡薁。yān zhě xiān wēn sōng,cáng zhě jí yīng yù。
地炕蕴火多,郁养催瓜菽。dì kàng yùn huǒ duō,yù yǎng cuī guā shū。
冬生物性违,非时嗟彊孰。dōng shēng wù xìng wéi,fēi shí jiē jiàng shú。
在芥虽易生,秋收忌霜触。zài jiè suī yì shēng,qiū shōu jì shuāng chù。
富家千甔瓵,于芥靡赢缩。fù jiā qiān dān yí,yú jiè mí yíng suō。
贫亦拾滞遗,寒争一日暴。pín yì shí zhì yí,hán zhēng yī rì bào。
宁如我岭南,腊月嘉蔬足。níng rú wǒ lǐng nán,là yuè jiā shū zú。
三蒿与二蓝,纷葩滋五沃。sān hāo yǔ èr lán,fēn pā zī wǔ wò。
莙荙蔽田塍,菠菱弥水澳。jūn dá bì tián chéng,bō líng mí shuǐ ào。
一稞三两钱,畦畦杂穜稑。yī kē sān liǎng qián,qí qí zá zhǒng lù。
叶青连露葵,花黄若时菊。yè qīng lián lù kuí,huā huáng ruò shí jú。
冰雪昧平生,微雨时膏沐。bīng xuě mèi píng shēng,wēi yǔ shí gāo mù。
人家菜脯稀,鲜食乘芳郁。rén jiā cài pú xī,xiān shí chéng fāng yù。
蓣芋如丘山,为饭代粳粟。yù yù rú qiū shān,wèi fàn dài jīng sù。
豕饲馀芜菁,马衔兼苜蓿。shǐ sì yú wú jīng,mǎ xián jiān mù xu。
芥薹四尺强,芼羹亦碌碌。jiè tái sì chǐ qiáng,mào gēng yì lù lù。
茎股九蒸晒,间用吴风俗。jīng gǔ jiǔ zhēng shài,jiān yòng wú fēng sú。
野人方灌园,荷锄先僮仆。yě rén fāng guàn yuán,hé chú xiān tóng pū。
三餐厌葱韭,匕箸惭华屋。sān cān yàn cōng jiǔ,bǐ zhù cán huá wū。
从君乞此方,今冬作数斛。cóng jūn qǐ cǐ fāng,jīn dōng zuò shù hú。
南中水土殊,滋味恐未淑。nán zhōng shuǐ tǔ shū,zī wèi kǒng wèi shū。
须君岁见贻,银鱼及醽渌。xū jūn suì jiàn yí,yín yú jí líng lù。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

涧肃烟光淡,林空雪籁微。jiàn sù yān guāng dàn,lín kōng xuě lài wēi。
滩滩留客影,叶叶在人衣。tān tān liú kè yǐng,yè yè zài rén yī。
地小山相束,天长树作围。dì xiǎo shān xiāng shù,tiān zhǎng shù zuò wéi。
不因简书在,便此掩岩扉。bù yīn jiǎn shū zài,biàn cǐ yǎn yán fēi。

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

竹间三尺水,花下一人船。zhú jiān sān chǐ shuǐ,huā xià yī rén chuán。
竹密难通月,花明不受烟。zhú mì nán tōng yuè,huā míng bù shòu yān。
家家红树里,一一翠屏前。jiā jiā hóng shù lǐ,yī yī cuì píng qián。
篙响云中落,鱼惊入稻田。gāo xiǎng yún zhōng luò,yú jīng rù dào tián。

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

炊烟寒不起,日出翠峰明。chuī yān hán bù qǐ,rì chū cuì fēng míng。
万木垂猿影,千岩应鸟声。wàn mù chuí yuán yǐng,qiān yán yīng niǎo shēng。
石多滩子苦,舟小野人轻。shí duō tān zi kǔ,zhōu xiǎo yě rén qīng。
饥渴惭徒御,凄凉此一行。jī kě cán tú yù,qī liáng cǐ yī xíng。

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

终年滩濑上,泛泛亦忘机。zhōng nián tān lài shàng,fàn fàn yì wàng jī。
鸥鹭如相识,云山不忍归。ōu lù rú xiāng shí,yún shān bù rěn guī。
被随天雨湿,舟共水花飞。bèi suí tiān yǔ shī,zhōu gòng shuǐ huā fēi。
少治军书暇,林端一振衣。shǎo zhì jūn shū xiá,lín duān yī zhèn yī。

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

天光清夺水,雨气暖成烟。tiān guāng qīng duó shuǐ,yǔ qì nuǎn chéng yān。
石激泉多咽,崖崩树半悬。shí jī quán duō yàn,yá bēng shù bàn xuán。
微行时采药,不战即安禅。wēi xíng shí cǎi yào,bù zhàn jí ān chán。
七尺今犹壮,堪为大汉捐。qī chǐ jīn yóu zhuàng,kān wèi dà hàn juān。

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

行随溪曲折,艇小水禽欺。xíng suí xī qū zhé,tǐng xiǎo shuǐ qín qī。
雨入蓬窗乱,云开石壁迟。yǔ rù péng chuāng luàn,yún kāi shí bì chí。
渔樵何负汝,丘壑亦多师。yú qiáo hé fù rǔ,qiū hè yì duō shī。
于役过青岁,艰难早自疑。yú yì guò qīng suì,jiān nán zǎo zì yí。

代景大夫舟自五屯所至永安州之作

屈大均

终日忧慈母,军中食不甘。zhōng rì yōu cí mǔ,jūn zhōng shí bù gān。
寄书犹未可,望远更何堪。jì shū yóu wèi kě,wàng yuǎn gèng hé kān。
桂水兵难下,榕城战正酣。guì shuǐ bīng nán xià,róng chéng zhàn zhèng hān。
皇天怜物性,早使鹧鸪南。huáng tiān lián wù xìng,zǎo shǐ zhè gū nán。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

不雨难成雪,乾风日日吹。bù yǔ nán chéng xuě,qián fēng rì rì chuī。
依人寒更早,为客暖无时。yī rén hán gèng zǎo,wèi kè nuǎn wú shí。
母老如何出,官闲未敢辞。mǔ lǎo rú hé chū,guān xián wèi gǎn cí。
连朝烟火断,莫遣我公知。lián cháo yān huǒ duàn,mò qiǎn wǒ gōng zhī。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

岁向愁中尽,无家又一年。suì xiàng chóu zhōng jǐn,wú jiā yòu yī nián。
庭闱兵气外,妻子战场边。tíng wéi bīng qì wài,qī zi zhàn chǎng biān。
介马驰空返,弯弓射不前。jiè mǎ chí kōng fǎn,wān gōng shè bù qián。
将军应踊跃,寇壁不曾坚。jiāng jūn yīng yǒng yuè,kòu bì bù céng jiān。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

白发丝丝见,丹心寸寸伤。bái fā sī sī jiàn,dān xīn cùn cùn shāng。
无才消妒忌,有力怕腾骧。wú cái xiāo dù jì,yǒu lì pà téng xiāng。
战血衣犹湿,戎弓梦亦张。zhàn xuè yī yóu shī,róng gōng mèng yì zhāng。
苍头军散尽,岁暮去何乡。cāng tóu jūn sàn jǐn,suì mù qù hé xiāng。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

一室寒无火,笼窗坐待春。yī shì hán wú huǒ,lóng chuāng zuò dài chūn。
龙刀多易米,兽盾亦为薪。lóng dāo duō yì mǐ,shòu dùn yì wèi xīn。
诸将羞相结,孤军已属人。zhū jiāng xiū xiāng jié,gū jūn yǐ shǔ rén。
拂衣须及早,归洁白云身。fú yī xū jí zǎo,guī jié bái yún shēn。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

不知新岁至,官舍冷无烟。bù zhī xīn suì zhì,guān shě lěng wú yān。
朝磬随僧食,春帆与客悬。cháo qìng suí sēng shí,chūn fān yǔ kè xuán。
生还因一马,梦去只中田。shēng hái yīn yī mǎ,mèng qù zhǐ zhōng tián。
玉貌当年好,峨峨亦仲连。yù mào dāng nián hǎo,é é yì zhòng lián。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

渐鬻弓刀尽,囊空直至今。jiàn yù gōng dāo jǐn,náng kōng zhí zhì jīn。
官贫无岁事,战苦有禅心。guān pín wú suì shì,zhàn kǔ yǒu chán xīn。
树树峰争出,滩滩水未深。shù shù fēng zhēng chū,tān tān shuǐ wèi shēn。
冰开鱼欲上,垂钓复鸣琴。bīng kāi yú yù shàng,chuí diào fù míng qín。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

且喜诸军散,犹嫌一剑留。qiě xǐ zhū jūn sàn,yóu xián yī jiàn liú。
言高真是罪,命苦复何求。yán gāo zhēn shì zuì,mìng kǔ fù hé qiú。
孔雀沙中浴,文鱼石上游。kǒng què shā zhōng yù,wén yú shí shàng yóu。
自今飞遁意,依旧似罗浮。zì jīn fēi dùn yì,yī jiù shì luó fú。

代景大夫岁暮客建陵作

屈大均

散带慵趋府,焚香爱掩关。sàn dài yōng qū fǔ,fén xiāng ài yǎn guān。
无心交贵幸,有道在清闲。wú xīn jiāo guì xìng,yǒu dào zài qīng xián。
发弩何须中,脂车只合还。fā nǔ hé xū zhōng,zhī chē zhǐ hé hái。
无端成小草,不敢见青山。wú duān chéng xiǎo cǎo,bù gǎn jiàn qīng shān。