古诗词

闭瓮菜

屈大均

北人重御冬,菜茹多旨蓄。běi rén zhòng yù dōng,cài rú duō zhǐ xù。
芥美在霜根,下体甲诸蔌。jiè měi zài shuāng gēn,xià tǐ jiǎ zhū sù。
秋脍用多馀,瀹汤杀其酷。qiū kuài yòng duō yú,yuè tāng shā qí kù。
芗料糁屡加,茴香与椒目。xiāng liào sǎn lǚ jiā,huí xiāng yǔ jiāo mù。
实之大小罂,卵盐相渗漉。shí zhī dà xiǎo yīng,luǎn yán xiāng shèn lù。
封口水泥坚,芬馨瓮中复。fēng kǒu shuǐ ní jiān,fēn xīn wèng zhōng fù。
一闭天地房,氤氲历凉燠。yī bì tiān dì fáng,yīn yūn lì liáng yù。
出之佐齐豉,辛脆宜糜粥。chū zhī zuǒ qí shì,xīn cuì yí mí zhōu。
膏腴餍饫时,爽口凭一掬。gāo yú yàn yù shí,shuǎng kǒu píng yī jū。
薄切蜩翼微,三朝无白醭。báo qiè tiáo yì wēi,sān cháo wú bái bú。
下酒废烝雏,烧雉及腒䐹。xià jiǔ fèi zhēng chú,shāo zhì jí jū sōu。
浙东糟笋苞,吴阊䤉莱菔。zhè dōng zāo sǔn bāo,wú chāng mì lái fú。
莴苣称秣陵,黄芽说安肃。wō jù chēng mò líng,huáng yá shuō ān sù。
岂如斯味嘉,嗜之非口腹。qǐ rú sī wèi jiā,shì zhī fēi kǒu fù。
性温夺七菜,宁惟胜榆肉。xìng wēn duó qī cài,níng wéi shèng yú ròu。
荼苦既不同,荠甘亦非族。tú kǔ jì bù tóng,jì gān yì fēi zú。
使君撤俎时,以兹雪公餗。shǐ jūn chè zǔ shí,yǐ zī xuě gōng sù。
马驮自宝坻,羸瓶苦不速。mǎ tuó zì bǎo chí,léi píng kǔ bù sù。
故乡风味存,和调自家督。gù xiāng fēng wèi cún,hé diào zì jiā dū。
北人喜芳辣,姜桂日餐服。běi rén xǐ fāng là,jiāng guì rì cān fú。
牲用煎茱萸,濡鱼多实蓼。shēng yòng jiān zhū yú,rú yú duō shí liǎo。
贵以辟天寒,口体非相逐。guì yǐ pì tiān hán,kǒu tǐ fēi xiāng zhú。
化食通五中,为菹及金伏。huà shí tōng wǔ zhōng,wèi jū jí jīn fú。
岁暮百草萎,市无生菜鬻。suì mù bǎi cǎo wēi,shì wú shēng cài yù。
腌者先温菘,藏者及蘡薁。yān zhě xiān wēn sōng,cáng zhě jí yīng yù。
地炕蕴火多,郁养催瓜菽。dì kàng yùn huǒ duō,yù yǎng cuī guā shū。
冬生物性违,非时嗟彊孰。dōng shēng wù xìng wéi,fēi shí jiē jiàng shú。
在芥虽易生,秋收忌霜触。zài jiè suī yì shēng,qiū shōu jì shuāng chù。
富家千甔瓵,于芥靡赢缩。fù jiā qiān dān yí,yú jiè mí yíng suō。
贫亦拾滞遗,寒争一日暴。pín yì shí zhì yí,hán zhēng yī rì bào。
宁如我岭南,腊月嘉蔬足。níng rú wǒ lǐng nán,là yuè jiā shū zú。
三蒿与二蓝,纷葩滋五沃。sān hāo yǔ èr lán,fēn pā zī wǔ wò。
莙荙蔽田塍,菠菱弥水澳。jūn dá bì tián chéng,bō líng mí shuǐ ào。
一稞三两钱,畦畦杂穜稑。yī kē sān liǎng qián,qí qí zá zhǒng lù。
叶青连露葵,花黄若时菊。yè qīng lián lù kuí,huā huáng ruò shí jú。
冰雪昧平生,微雨时膏沐。bīng xuě mèi píng shēng,wēi yǔ shí gāo mù。
人家菜脯稀,鲜食乘芳郁。rén jiā cài pú xī,xiān shí chéng fāng yù。
蓣芋如丘山,为饭代粳粟。yù yù rú qiū shān,wèi fàn dài jīng sù。
豕饲馀芜菁,马衔兼苜蓿。shǐ sì yú wú jīng,mǎ xián jiān mù xu。
芥薹四尺强,芼羹亦碌碌。jiè tái sì chǐ qiáng,mào gēng yì lù lù。
茎股九蒸晒,间用吴风俗。jīng gǔ jiǔ zhēng shài,jiān yòng wú fēng sú。
野人方灌园,荷锄先僮仆。yě rén fāng guàn yuán,hé chú xiān tóng pū。
三餐厌葱韭,匕箸惭华屋。sān cān yàn cōng jiǔ,bǐ zhù cán huá wū。
从君乞此方,今冬作数斛。cóng jūn qǐ cǐ fāng,jīn dōng zuò shù hú。
南中水土殊,滋味恐未淑。nán zhōng shuǐ tǔ shū,zī wèi kǒng wèi shū。
须君岁见贻,银鱼及醽渌。xū jūn suì jiàn yí,yín yú jí líng lù。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

初秋春山作

屈大均

雨影含明月,幽幽万竹中。yǔ yǐng hán míng yuè,yōu yōu wàn zhú zhōng。
未悬秋汉上,犹与白云同。wèi xuán qiū hàn shàng,yóu yǔ bái yún tóng。
气冷先成水,光微亦畏风。qì lěng xiān chéng shuǐ,guāng wēi yì wèi fēng。
渚边吟望久,惊起一声鸿。zhǔ biān yín wàng jiǔ,jīng qǐ yī shēng hóng。

初秋春山作

屈大均

未晴知有月,空外已光流。wèi qíng zhī yǒu yuè,kōng wài yǐ guāng liú。
忽尔天风起,吹来满石楼。hū ěr tiān fēng qǐ,chuī lái mǎn shí lóu。
尊先开白露,琴待响高秋。zūn xiān kāi bái lù,qín dài xiǎng gāo qiū。
衣薄惊寒射,林塘不可留。yī báo jīng hán shè,lín táng bù kě liú。

再吊袁督师

屈大均

汉家恩未薄,竟失李将军。hàn jiā ēn wèi báo,jìng shī lǐ jiāng jūn。
碧血流燕市,丹心结塞云。bì xuè liú yàn shì,dān xīn jié sāi yún。
封侯原有数,破敌岂无勋。fēng hóu yuán yǒu shù,pò dí qǐ wú xūn。
愁见卢龙上,黄榆覆一坟。chóu jiàn lú lóng shàng,huáng yú fù yī fén。

再吊袁督师

屈大均

一自诛庄贾,群公谤乐羊。yī zì zhū zhuāng jiǎ,qún gōng bàng lè yáng。
扬威几虎视,持重可龙骧。yáng wēi jǐ hǔ shì,chí zhòng kě lóng xiāng。
玉帐兵机密,金牌国恨长。yù zhàng bīng jī mì,jīn pái guó hèn zhǎng。
可怜躯七尺,不得死封疆。kě lián qū qī chǐ,bù dé sǐ fēng jiāng。

再吊袁督师

屈大均

辽蓟应居守,分兵援帝州。liáo jì yīng jū shǒu,fēn bīng yuán dì zhōu。
惰归吾可击,深入彼难留。duò guī wú kě jī,shēn rù bǐ nán liú。
计拙遭谗小,身歼快寇仇。jì zhuō zāo chán xiǎo,shēn jiān kuài kòu chóu。
长城从此坏,权相欲何求。zhǎng chéng cóng cǐ huài,quán xiāng yù hé qiú。

再吊袁督师

屈大均

载读愚忠纪,凄然泪数行。zài dú yú zhōng jì,qī rán lèi shù xíng。
为秦诛李牧,救魏少冯唐。wèi qín zhū lǐ mù,jiù wèi shǎo féng táng。
三至伤慈母,群阴夺太阳。sān zhì shāng cí mǔ,qún yīn duó tài yáng。
锦宁功业在,一战作金汤。jǐn níng gōng yè zài,yī zhàn zuò jīn tāng。

再吊袁督师

屈大均

劳臣遭反间,蠢尔善愚人。láo chén zāo fǎn jiān,chǔn ěr shàn yú rén。
马喋三韩血,旗扬九塞尘。mǎ dié sān hán xuè,qí yáng jiǔ sāi chén。
丸泥难守险,集羽竟摧轮。wán ní nán shǒu xiǎn,jí yǔ jìng cuī lún。
一自钃镂赐,无人更致身。yī zì zhú lòu cì,wú rén gèng zhì shēn。

吊张副使春

屈大均

嗟君提铁骑,汗血洒穷边。jiē jūn tí tiě qí,hàn xuè sǎ qióng biān。
力尽凌河战,身归大窖眠。lì jǐn líng hé zhàn,shēn guī dà jiào mián。
苏卿心贯日,卫律罪通天。sū qīng xīn guàn rì,wèi lǜ zuì tōng tiān。
稿葬阴山道,单于亦尔怜。gǎo zàng yīn shān dào,dān yú yì ěr lián。

吊张副使春

屈大均

节旄零落尽,饥冻在辽西。jié máo líng luò jǐn,jī dòng zài liáo xī。
马赐单于弟,羊烹都尉妻。mǎ cì dān yú dì,yáng pēng dōu wèi qī。
雪填青海阔,天压拂庐低。xuě tián qīng hǎi kuò,tiān yā fú lú dī。
往日中郎将,艰贞与尔齐。wǎng rì zhōng láng jiāng,jiān zhēn yǔ ěr qí。

题蔡五秣陵春兴诗草

屈大均

羡尔乌衣客,才华冠一城。xiàn ěr wū yī kè,cái huá guān yī chéng。
莺花当上巳,桑梓是留京。yīng huā dāng shàng sì,sāng zǐ shì liú jīng。
地与青溪近,风吹白袷轻。dì yǔ qīng xī jìn,fēng chuī bái jiá qīng。
新诗师谢眺,鳷鹊月同清。xīn shī shī xiè tiào,zhī què yuè tóng qīng。

送明逸人

屈大均

孤云谁得似,万里独无依。gū yún shuí dé shì,wàn lǐ dú wú yī。
处处青山好,迟迟故国归。chù chù qīng shān hǎo,chí chí gù guó guī。
亦知春色尽,不忍夕阳微。yì zhī chūn sè jǐn,bù rěn xī yáng wēi。
渔父津休问,桃花有是非。yú fù jīn xiū wèn,táo huā yǒu shì fēi。

寄祝子坚丈

屈大均

罗浮峰四百,尽让老人峰。luó fú fēng sì bǎi,jǐn ràng lǎo rén fēng。
箕踞石楼上,苍苍烟翠重。jī jù shí lóu shàng,cāng cāng yān cuì zhòng。
其旁为玉女,以下是黄龙。qí páng wèi yù nǚ,yǐ xià shì huáng lóng。
仙客相期甚,君来更植松。xiān kè xiāng qī shén,jūn lái gèng zhí sōng。

寄祝子坚丈

屈大均

东南民献尽,一老在江滨。dōng nán mín xiàn jǐn,yī lǎo zài jiāng bīn。
硕果开天物,芝华翼汉人。shuò guǒ kāi tiān wù,zhī huá yì hàn rén。
岁将逢甲子,天已厌庚申。suì jiāng féng jiǎ zi,tiān yǐ yàn gēng shēn。
八十多神智,先求万历臣。bā shí duō shén zhì,xiān qiú wàn lì chén。

喜姜汝皋自越州至

屈大均

一片镜湖月,清光在我心。yī piàn jìng hú yuè,qīng guāng zài wǒ xīn。
随君至珠海,相照满秋林。suí jūn zhì zhū hǎi,xiāng zhào mǎn qiū lín。
复有玉琴好,平生山水音。fù yǒu yù qín hǎo,píng shēng shān shuǐ yīn。
柯亭古时笛,不及此高深。kē tíng gǔ shí dí,bù jí cǐ gāo shēn。

喜姜汝皋自越州至

屈大均

韦氏温恭甚,威仪总玉珂。wéi shì wēn gōng shén,wēi yí zǒng yù kē。
家风多讽谏,祖德更弦歌。jiā fēng duō fěng jiàn,zǔ dé gèng xián gē。
子舍辞秦望,王台问赵佗。zi shě cí qín wàng,wáng tái wèn zhào tuó。
白鹇相送送,中道返岩阿。bái xián xiāng sòng sòng,zhōng dào fǎn yán ā。